NHỮNG VẤN ĐỀ PHÁP LÝ CẦN LƯU Ý TRONG HOẠT ĐỘNG KINH DOANH THƯƠNG MẠI ĐIỆN TỬ
Sự phát triển mạnh mẽ của chuyển đổi số đã thúc đẩy hoạt động thương mại điện tử trở thành một trong những phương thức kinh doanh phổ biến tại Việt Nam. Tuy nhiên, cùng với sự thuận tiện và khả năng tiếp cận khách hàng nhanh chóng, hoạt động thương mại điện tử cũng đặt ra nhiều vấn đề pháp lý liên quan đến quản lý chủ thể kinh doanh, bảo vệ người tiêu dùng và kiểm soát giao dịch trực tuyến. Trong bối cảnh đó, Luật Thương mại điện tử được ban hành nhằm hoàn thiện hành lang pháp lý cho các hoạt động thương mại điện tử được diễn ra đúng theo quy định và hạn chế rủi ro pháp lý.
Dưới góc nhìn pháp lý, việc Luật Thương mại điện tử lần này phân loại rõ ràng các mô hình nền tảng thương mại điện tử đánh dấu một bước tiến quan trọng trong việc xác định trách nhiệm và nghĩa vụ của từng chủ thể trong môi trường số. Lần đầu tiên, Luật phân biệt bốn loại hình nền tảng: nền tảng thương mại điện tử kinh doanh trực tiếp; nền tảng thương mại điện tử trung gian; mạng xã hội có hoạt động thương mại điện tử; và nền tảng thương mại điện tử hợp. Sự phân loại này không chỉ tạo cơ sở pháp lý vững chắc để áp dụng trách nhiệm tương ứng mà còn phản ánh đúng vai trò và mức độ can thiệp của từng chủ thể trong giao dịch.
Một điểm mới đáng chú ý là việc bổ sung quy định liên quan đến livestream bán hàng và tiếp thị liên kết. Theo đó, chủ quản nền tảng phải thực hiện xác thực điện tử danh tính của người livestream, thiết lập cơ chế tiếp nhận và xử lý phản ánh, khiếu nại trong quá trình phát trực tiếp, đồng thời lưu trữ dữ liệu hình ảnh, âm thanh theo quy định. Người livestream chịu trách nhiệm cung cấp thông tin trung thực, không gây nhầm lẫn về chất lượng và công dụng hàng hóa. Trong hoạt động tiếp thị liên kết, tổ chức cung cấp dịch vụ phải xác thực danh tính người tiếp thị và ngăn chặn việc liên kết đến sản phẩm, dịch vụ vi phạm pháp luật. Những quy định này lần đầu tiên lấp đầy khoảng trống pháp lý trong lĩnh vực tiếp thị số và thương mại trực tuyến hiện nay.
Luật cũng tăng cường quản lý hoạt động thương mại điện tử xuyên biên giới. Theo đó, các nền tảng nước ngoài sử dụng tiếng Việt, tên miền “.vn” hoặc đạt ngưỡng giao dịch nhất định tại Việt Nam bắt buộc phải thành lập pháp nhân hoặc chỉ định đại diện tại Việt Nam. Đối với chủ quản nền tảng không có hiện diện tại Việt Nam, Luật quy định nghĩa vụ ký quỹ tại ngân hàng nhằm đảm bảo bồi thường thiệt hại cho người tiêu dùng và thực hiện đầy đủ nghĩa vụ tài chính với Nhà nước, qua đó tạo sự công bằng giữa các chủ thể trong và ngoài nước, đồng thời phù hợp với thông lệ và cam kết quốc tế.
Về quyền lợi người tiêu dùng, Luật yêu cầu các nền tảng thương mại điện tử công khai minh bạch thông tin về chủ sở hữu, chính sách bảo vệ dữ liệu cá nhân, quyền và nghĩa vụ của các bên tham gia, cũng như các tiêu chí ưu tiên hiển thị sản phẩm. Người bán chỉ được phép kinh doanh sau khi đã xác thực danh tính điện tử, qua đó nâng cao mức độ an toàn và niềm tin cho người tiêu dùng.
Đồng thời, Luật hoàn thiện hệ sinh thái dịch vụ hỗ trợ thương mại điện tử. Các tổ chức cung cấp dịch vụ hạ tầng kỹ thuật, thanh toán, logistics hay chứng thực hợp đồng điện tử phải bảo đảm an toàn, bảo mật thông tin và phối hợp với chủ quản nền tảng trong phòng ngừa, phát hiện và xử lý vi phạm pháp luật. Điều này tạo lập cơ sở pháp lý vững chắc cho các dịch vụ trung gian, góp phần vận hành hiệu quả môi trường thương mại điện tử.
Một hướng tiếp cận nổi bật khác là khuyến khích phát triển kinh tế tư nhân gắn với đổi mới sáng tạo. Luật được xây dựng trên tinh thần kiến tạo, lấy doanh nghiệp và người dân làm trung tâm, bảo đảm quyền tự do kinh doanh trong khuôn khổ pháp luật, đồng thời khuyến khích doanh nghiệp tư nhân, hộ kinh doanh và cá nhân áp dụng công nghệ, đổi mới mô hình kinh doanh và tham gia sâu hơn vào thương mại điện tử.
Ngoài ra, Luật định hướng phát triển thương mại điện tử xanh, bền vững bằng cách thúc đẩy đầu tư hạ tầng theo hướng giảm phát thải, sử dụng bao bì thân thiện môi trường và tối ưu hóa logistics, góp phần thực hiện mục tiêu tăng trưởng xanh.
Cuối cùng, Luật đưa ra các chính sách hỗ trợ đặc thù nhằm bảo đảm tính bao trùm. Các đối tượng như hộ kinh doanh, cá nhân khởi nghiệp sáng tạo, người khuyết tật, đồng bào dân tộc thiểu số hay các tổ chức, cá nhân tại vùng khó khăn sẽ được hỗ trợ về kết nối hạ tầng, đào tạo, tiếp cận nền tảng và thực hiện thủ tục hành chính. Qua đó, Luật tạo điều kiện mở rộng cơ hội tham gia thương mại điện tử cho toàn xã hội, hướng tới một hệ sinh thái minh bạch, bình đẳng và phát triển bền vững.
Như vậy, với những quy định chi tiết về phân loại nền tảng, quản lý hoạt động xuyên biên giới, bảo vệ người tiêu dùng, phát triển dịch vụ hỗ trợ và khuyến khích đổi mới sáng tạo, Luật Thương mại điện tử đã thiết lập hành lang pháp lý đầy đủ và minh bạch cho môi trường kinh doanh số. Luật không chỉ bảo đảm quyền lợi cho các bên tham gia mà còn tạo điều kiện phát triển bền vững, bao trùm và công bằng, góp phần thúc đẩy thương mại điện tử trở thành động lực quan trọng của kinh tế số Việt Nam.
